Đau đớn chi chuyện QUÁ KHỨ, hãy BUÔNG để thấy ngày mới huy hoàng

Nguồn cơn của những đau khổ, buồn tủi Muốn đi tìm câu trả lời cho câu hỏi thì bạn phải biết nguồn cơn của nó từ đâu.

Hãy nghĩ lại xem, trong những lần bạn ngồi một mình nghiền ngẫm nỗi đau trong lòng mình thì toàn là những lần bạn ngồi đó hồi tưởng về cách người ta làm tổn thương bạn, nhớ lại những lời nói dối, sự phản bội của người yêu cũ, hay lời chỉ thích, chê bai,… của người khác. Có phải hầu hết chúng là những chuyện đã xảy ra từ hôm qua, tuần trước hay tháng trước, những năm trước phải không nào?

Những gì đã qua được xem là quá khứ, nhưng tại sao bạn lại tiếp tục cho chúng có quyền gây ra những đau khổ ở hiện tại cho mình? Chính cách sống ấy đã khiến bạn chẳng có thời gian tận hưởng những điều thú vị, tốt đẹp mà ngày hôm nay mang lại cho mình. Quả thật là đáng tiếc!

Có thể nói, nguồn cơn những đau khổ trong tâm bạn đều là những điều xuất phát từ trong quá khứ mà thôi. Hãy đọc câu chuyện sau để nhận ra hầu hết chúng ta đang phạm sai lầm mà không hề hay biết.

Nỗi đau của ta xuất phát từ quá khứ

Chuyện kể lại rằng, có người vô cùng tin tưởng về kiến thức thâm sâu của một Thiền Sư nên có lần tò mò hỏi:

– Thầy tu tập thế nào để có được sự bất tử?
– Không, nhưng tôi có thể sống qua nhiều kiếp.
– Tôi không tin nếu thầy chưa chứng minh cụ thể
Thiền Sư không nói gì. Ông lấy ra một quyển vở, lật mở ra, trong đó đầy vết xé nham nhở, một trang đang viết dở và các trang giấy trắng chưa viết. Đưa quyển vở cho người đàn ông, Thiền Sư nhẹ nhàng nói:
– Mỗi một trang giấy xé đi là tôi đã trải qua một cuộc đời đấy.
– Tôi không tin.
– Mỗi trang giấy này là một ngày của tôi.

Mỗi khi thức dậy, tôi sẽ xé bỏ nó đi và bắt đầu một cuộc đời mới. Tôi đã có rất nhiều cuộc đời rồi đấy.

– Ha ha, hoá ra là thế. Nói như thầy thì ai cũng làm được. Người đàn ông cười lớn.
– Không, ít nhất anh không làm được. Anh có thể bỏ hết các vướng bận của hôm qua, không để ý đến các lo toan cho ngày mai để sống với một tâm thái hoàn toàn tinh khôi trong ngày hôm nay không?

Nếu không được, anh chỉ đang sống một đời. Còn tôi, tôi sống trọn vẹn từng ngày. Mỗi khi bình minh lên, tôi sẽ đón nhận một một cuộc đời hoàn toàn mới, tâm hồn  thanh thản và tinh khôi như như một đứa trẻ sáng nay vừa mời chào đời!

Bài học: Có thể thấy, nỗi đau của ta chủ yếu từ quá khứ mà thôi, do đó hãy sống như vị tu sĩ kia, xem ngày mới là một trang giấy mới tinh khôi để được viết lên đó những điều tốt đẹp, đừng để chúng bị ố màu vì những gam màu của quá khứ.

Hãy quý trọng từng ngày bạn còn sống trên đời

Một ngày mới tới hãy cho bản thân mình một cơ hội mới để bắt đầu lại mọi thứ, gác lại những chuyện cũ, đừng để cho chúng có quyền quấy nhiễu bạn vì bất cứ lý do gì.

Vui hay buồn một ngày cũng trôi qua nhanh

Có những người mới vui cười với chúng ta hôm qua nhưng hôm nay lại không còn nữa, ta may mắn hơn họ là còn có những ngày tiếp theo để sống, để có thêm những trải nghiệm mới. Do đó hãy quý trọng từng ngày mình còn tồn tại trên cõi đời này.

Khi không vui, hãy nghĩ xem mình còn lại bao nhiêu ngày để dằn vặt, còn bao nhiêu thời gian để phung phí? Vui hay buồn thì ngày mai mọi thứ cũng đã là chuyện cũ, vì thế buồn hay vui cũng chẳng thể kéo dài quá lâu, nếu nhận ra điều này hẳn sẽ không dễ dãi để cuộc sống mình âm u nữa.

Chẳng cần tránh cứ, oán hận chỉ vì những người đã từng làm tổn thương ta. Hãy cứ rộng lòng mà bao dung hết thảy, cuộc sống tuy còn nhiều khó khăn nhưng nếu nhẹ nhàng nhìn mọi thứ, bạn sẽ thấy hạnh phúc hơn. Hãy thả lỏng đầu óc, đừng tranh giành, nóng giận hay lo lắng, bạn có thể hạnh phúc và thư thái rất nhiều. Đường đời của bạn sẽ ngày càng thuận lợi hơn.

Khi phiền muộn, hãy nghĩ xem thật ra cuộc sống là những phép trừ, gặp nhau một lần là ít đi một lần, sống hết một ngày là giảm đi một ngày, có gì đáng để phí hoài? Không quên tình nghĩa, không nhớ lỗi người, không nghĩ thị phi, không chấp oan trái, không nợ nần ai, không thẹn với lương tâm là được.

Có người hỏi thiền sư: “Ngài có thể nói rõ được điều kỳ lạ của con người hay không?”.
Thiền sư trả lời: “Họ nóng lòng trưởng thành, sau đó lại kêu than đã đánh mất đi cái thời niên thiếu; thời trai tráng họ dùng sức khỏe để đánh đổi tiền bạc, đến khi già rồi lại muốn dùng tiền bạc để đổi lấy sức khỏe. Họ đối với tương lai lo lắng không thôi, nhưng lại bỏ qua hạnh phúc trong hiện tại. Bởi vậy, họ vừa không sống cho hiện tại, cũng không sống cho tương lai; khi họ sống, dường như cảm thấy bản thân sẽ không chết đi; trước khi chết, lại cảm thấy bản thân dường như chưa từng sống qua”.

Thế mới thấy ta cứ vội vã sống, vội vã qua đời, vội vàng phung phí từng ngày quý giá trên đời mà quên dừng lại nhận ra rằng hôm nay đây mà là ngày mà bạn thực sự cần sống, cần cống hiến cho thật trọn vẹn.

Sàn Gỗ Công Nghiệp

Bài viết cùng chủ đề:

Trả lời