Nghe Phật dạy cách để hạnh phúc khi về già, dựa vào bản thân là chỗ dựa vững chắc nhất

1. Nên sửa chữa lại danh tiếng của mình

 
Phat day ve hanh phuc cua tuoi gia

Cô đơn chính là kẻ thù lớn nhất

Khi chúng ta về già, cô đơn chính là kẻ thù lớn nhất, ai cũng mong trên đường về già sẽ có nhiều tiếng cười và ồn ào hơn, không bị con cháu hay bạn bè lãng quên.
 
Phật dạy về hạnh phúc của tuổi già nói rằng tiếng tăm rất quan trọng, có duyên ắt gặp vận may, nhưng tiếng tăm tốt hay xấu là do chính mình “vun đắp”. 
 
Người ta nói tôn trọng người già và yêu trẻ, thực ra ý nghĩa ở đây không phải tuổi tác mà là đức độ của người già. Người sống hiền lành có đức thì mới được tôn trọng.
 
Tuổi già không phải là lý do để hưởng thụ, con cháu nên tôn trọng và yêu quý người già nhưng người già cũng nên học cách sống sao cho đúng, đừng cậy tuổi cao mà cư xử không tốt với tất cả mọi người xung quanh.
 
Bạn không cần phải lấy lòng người khác nhưng ít ra hãy sống hòa hợp và công bằng, có như thế thì ngay cả khi mất đi cũng được người đời nhắc đến tiếng thơm.
 
Chỉ có những hành động từ trái tim mới có thể mang lại hạnh phúc thực sự, nuôi dạy và truyền đạt cho thế hệ trẻ bằng đạo đức, bạn sẽ nhận được sự tôn trọng và yêu mến từ trái tim của thế hệ trẻ, điều này đã thấy rõ trong nháy mắt.
 
Đối với người cao tuổi, muốn an hưởng tuổi già, không phải lúc nào cũng có thể chỉ an nhàn hưởng thụ mà còn cần vun đắp cho sự nổi tiếng của mình, đó là nguồn gốc bảo đảm cho hạnh phúc về sau.
 

2. Vun vén cho trái tim và tâm hồn

 
Cùng với sự lớn mạnh của tuổi tác, dân trí ngày càng nâng cao, trí tuệ ngày càng tích lũy càng gây ra áp lực cho người lớn tuổi.
 
Về già, kinh nghiệm sống phong phú thường có thể mang lại cho con người những trải nghiệm tốt, khiến tâm hồn người già trở nên chín chắn và sáng suốt. Nhưng nhìn chung không hẳn là cái gì cũng thuận lợi, may mắn. 
 
Bước vào tuổi già, tính tình thay đổi rất nhiều, có người lâm vào cảnh điên loạn. Tuổi trẻ chịu áp lực rất lớn, sống có mục đích rõ ràng, cuộc sống bận rộn nhưng viên mãn, về già nghỉ hưu không có việc gì làm lại cuồng chân cuồng tay.
 
Rảnh rỗi quá thì rất dễ rơi vào tình trạng hoang mang, không biết dành thời gian tiết kiệm. Có người sau khi nghỉ hưu bắt đầu từ bỏ niềm tin ban đầu, bị dục vọng và lòng tham lôi kéo, kết quả là cuộc sống của họ trở nên rối ren, mệt mỏi.
 
Khi một người bước đến tuổi già, mọi người không yêu cầu bạn phải làm việc chăm chỉ, cũng không yêu cầu bạn có một bước nhảy vọt nào trong cuộc sống.
 
chỉ mong bạn biết vun vén cho trái tim của chính mình, đừng đánh mất chính mình trong chặng đường cuối cùng của cuộc đời, biết trân trọng mọi thứ bạn thực sự có là chìa khóa của hạnh phúc.
 

3. Không cần theo đuổi sự hưởng thụ

 
Để an nhàn tận hưởng tuổi già, điều quan trọng nhất không phải là “hưởng thụ”, mà là “an toàn”. Về già, được sống khỏe mạnh ở hiện tại là sự hưởng thụ tốt nhất chứ không cần thứ gì cao sang mỹ miều.
 
Một ông già sắp bước sang tuổi 100 vẫn ngày ngày đi lại giữa các bộ sưu tập của thư viện, miệt mài đọc những cuốn sách cổ mà cả đời ông yêu thích, đó cũng là một sự hưởng thụ đúng đắn.
 
Tuy rằng mỗi ngày chỉ lặp đi lặp lại công việc đơn giản nhất nhàm chán nhất, nhưng dám nói rằng tuổi già mà như vậy thì không hạnh phúc!
 
Bạn chẳng cần sống theo lời của người khác, ăn rau ăn cháo sống đơn sơ, giản dị qua ngày cũng được, miễn bản thân hạnh phúc, vui vẻ và không làm hại ai là được.
 
Về già, đầu óc đừng luôn nghĩ đến hưởng thụ, mưu cầu hưởng thụ thì sẽ không bao giờ được toại nguyện. Chỉ có yêu hiện tại từ trong tâm, mỗi ngày được sống là mỗi ngày vui, không theo đuổi “hưởng thụ” mới là cách “hưởng thụ” tốt nhất.
 
Bạn không cần bất kỳ trải nghiệm mới nào, bạn không cần một cuộc sống xa hoa. Chỉ cần mỗi giây phút và mỗi khoảnh khắc đều vui vẻ chính là cuộc sống tuyệt vời nhất. Chỉ cần bạn có được trải nghiệm cuộc sống này, bạn sẽ được tắm trong hạnh phúc.
 
Khi một người đến tuổi già, vận may đến từ sự “tu dưỡng” chứ không phải “hưởng thụ”. Bạn đã nghĩ đến việc làm thế nào để an hưởng tuổi già của mình chưa?
 

3. Có sức khỏe là có tất cả

 
Co suc khoe la co tat ca
 
Ở đời, quan trọng nhất là phải có sức khỏe. Bởi vì con người còn sống là còn có hy vọng, có sức khỏe mới có khả năng sống và làm việc. 
 
Nếu chỉ có tiền bạc, địa vị mà không có một cơ thể khỏe mạnh, thì tất cả cũng chỉ là vô nghĩa, tiền bạc không thể đem theo khi bạn chết đi.
 
Khi về già, bạn càng phải quý trọng sức khỏe hơn. Tuổi tác càng cao, cơ thể càng yếu đi thì mới thấu hiểu được giá trị của sức khỏe.
 
Con cái hiếu thuận thì có thể ở bên chăm sóc bạn, nhưng nếu gặp phải con cái bất hiếu, hoặc có lòng nhưng không có sức, bận rộn quá nhiều việc thì bạn phải làm sao đây?
 
Chưa kể không có sức khỏe, không có khả năng lao động hay chí ít là khả năng tự chăm sóc bản thân, bạn sẽ trở thành gánh nặng cho người khác. Có người “gánh” bạn cũng chẳng sống vui vẻ được, nữa là không có ai “gánh”. 
 
Sức khỏe là thứ mà những người trẻ thường hay lãng phí nhất trong giai đoạn đầu, cho đến khi về già người ta mới nhận ra tầm quan trọng của nó, lúc đó đã muộn. 
 

4. Dựa vào bản thân là chỗ dựa vững chắc nhất

 
Khi mạnh khỏe thì chăm chỉ kiếm tiền để đề phòng tuổi già, khi gặp tuổi già, bệnh tật, của cải tích lũy cả đời cũng chẳng có ích gì. 
 
Một số người có thể đặt hy vọng vào người khác, nhưng chúng ta phải chấp nhận một sự thật: Sự quan tâm chăm sóc của người thân, bạn bè, sự hiếu thảo của con cái khi ở bên cạnh bạn, hay an ủi qua thư hay điện thoại đều không thể cưỡng lại nỗi sợ hãi của tâm hồn.
 
Tự dựa vào bản thân, là chỗ dựa vững chắc nhất. Ai bỏ mình cũng được, nhưng mình không được tự bỏ mình.
 
Đời sống vật chất cũng giống như thuốc mê, nó chỉ có thể gây mê tạm thời cho chúng ta, nhưng sinh, lão, bệnh, tử là một thực tế dù thế nào đi nữa cũng không thể trốn tránh được. 
 
Nếu vấn đề này không thể được giải quyết thì rất khó để nói tình huống nào sẽ chờ đợi chúng ta trong tương lai. Đây không phải là một lời đe dọa phóng đại, mà là một sự thật không thể tránh khỏi.
 

5. Tập đối mặt với cái chết thì không còn sợ chết nữa

 
Như chúng ta đã biết, ngay từ khi được sinh ra, chúng ta dần tiến tới già đi và chết, tuổi tác chẳng chờ đợi một ai cả.  để thấy chẳng có gì đáng sợ cả!
 
Một ngày nào đó, chúng ta sẽ phải đối mặt với cái chết. Mặc dù ai cũng không muốn già đi hay chết đi nhưng rồi cũng phải già đi, cuối cùng chỉ có một con đường chết.
 
Lý do tại sao điều này xảy ra? Đó là bởi vì có một thế lực vô hình chi phối tất cả. Các tôn giáo khác như Thiên chúa giáo giải thích sức mạnh này là sự sắp đặt của Thượng đế hoặc các vị thần khác, nhưng Phật giáo thì không. 
 
Đạo Phật cho rằng đây là vai trò của duyên khởi, nghiệp báo và nhân quả. Vì sinh, lão, bệnh, tử đều có nguyên nhân tương ứng, đây là quy luật tự nhiên, không ai có thể cưỡng lại hay tránh được.
 
Muốn bớt được nỗi sợ có lẽ bạn nên thử đi theo con đường Phật pháp, tự mình hiểu Phật pháp, tự mình giác ngộ. 
 
Vì vậy, hướng dẫn cha mẹ và người thân của mình theo đạo Phật một cách chính xác, giúp họ thoát khỏi nỗi đau của sinh, lão, bệnh, tử càng sớm càng tốt và giải thoát khỏi luân hồi là cách tốt nhất để tránh được nỗi sợ.
Mời bạn tham khảo thêm tin cùng chuyên mục:
Sàn Gỗ Công Nghiệp

Bài viết cùng chủ đề:

Trả lời